
Khi thế giới xung quanh chìm vào giấc ngủ, đó là lúc thế giới bên trong của một người cầm bút thực sự thức giấc.
Ban ngày, nhà văn thuộc về thế giới thực tại với những lo toan cơm áo gạo tiền, những thanh âm ồn ã và các mối quan hệ xã hội đầy phức tạp. Nhưng đêm xuống là lúc nhà văn trút bỏ mọi thứ để trở về làm một kẻ lữ hành cô độc trong thế giới của chính mình.
Tiếng tích tắc của đồng hồ, tiếng gõ bàn phím lạch cạch hay tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy trở thành những âm thanh duy nhất.
Đêm tối như một tấm màn che ngăn cách mọi sự phán xét, cho phép những ý tưởng điên rồ nhất, những cảm xúc sâu kín nhất được bước ra ánh sáng.
Đối với nhà văn, đêm không hề tĩnh lặng. Đó là lúc căn phòng của họ chật ních những nhân vật. Họ tranh luận, khóc cười, thậm chí “đấu tranh” với chính tác giả để giành quyền định đoạt số phận của mình. Nhà văn lúc này vừa là một vị thần sáng tạo, vừa là một thư ký mẫn cán, vội vã ghi lại những dòng suy nghĩ đang tuôn chảy trước khi chúng tan biến vào bình minh.
Đêm của nhà văn không chỉ có sự lãng mạn, nó còn là một cuộc chiến đầy cam go:
– Khi câu chữ tuôn chảy như suối nguồn, một chương truyện hay một bài thơ ra đời trong sự ngây ngất của sáng tạo. Lúc này, ly cà phê hay tách trà đã nguội ngắt từ bao giờ cũng không còn quan trọng nữa.
– Khi đối diện với trang giấy trắng trơn (hoặc con trỏ chuột nhấp nháy trên màn hình máy tính) mà không một ý văn hay ý thơ nào xuất hiện. Đó là nỗi tra tấn tinh thần khủng khiếp nhất, cùng những sự hoài nghi về năng lực thật sự của chính mình.
CQMT